✝ AD MAIOREM DEI GLORIAM ✝

Nhà thờ Tắc Sậy – Trước ngày giỗ Cha Diệp: Hành trình về bên Cha, nơi lòng thương xót chạm đến tâm hồn

Rạng sáng thứ Bảy, ngày 07 tháng 03 năm 2026. Khi kim đồng hồ vừa điểm 4 giờ, màn đêm vẫn còn bao trùm miền Tây sông nước, hàng ngàn con ngư...


Rạng sáng thứ Bảy, ngày 07 tháng 03 năm 2026. Khi kim đồng hồ vừa điểm 4 giờ, màn đêm vẫn còn bao trùm miền Tây sông nước, hàng ngàn con người từ khắp nơi đã lặng lẽ đổ về Trung tâm Hành hương Thánh đường Tắc Sậy. Trong cái se lạnh của sương đêm, khói nhang bay lượn mờ ảo dưới ánh đèn vàng ấm áp, lòng người bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ thường. Đây không chỉ là một buổi sáng bình thường – đây là những ngày cận kề lễ giỗ Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp, vị mục tử đã hiến dâng mạng sống mình cho đàn chiên, và cũng là thời điểm mà Tắc Sậy trở thành “điểm hẹn thiêng liêng” của hàng vạn tâm hồn khao khát bình an.

1. Tắc Sậy rạng sáng: Nơi những tâm hồn khao khát tìm về

Đứng trước ngôi thánh đường uy nghi với cây thánh giá cao vút và ánh sáng lung linh xuyên qua màn sương, điều đầu tiên đập vào mắt là biển người. Từ những cụ già chống gậy, tóc bạc phơ, đến những bạn trẻ cầm điện thoại chụp ảnh, và cả những em bé còn ngái ngủ trong vòng tay cha mẹ – tất cả đều hướng về phía mộ phần của Cha với một lòng thành kính không lời.

Chuyến hành hương này không phải là một chuyến du lịch tâm linh thông thường. Nó là một cuộc trở về. Người ta đến với Cha Diệp không chỉ để xin ơn lành vật chất – sức khỏe, công việc, con cái – mà phần lớn là để tìm một sự an ủi sâu thẳm trong tâm hồn. Giữa năm 2026 đầy biến động, với những lo toan chồng chất, đứng nơi đây, cảm nhận hơi ấm từ niềm tin lan tỏa qua từng hàng người quỳ gối, mỗi người như tìm thấy một điểm tựa vững chãi giữa dòng đời xô bồ.

2. Chiêm ngưỡng chân dung vị Mục tử nhân lành

Nhìn lên di ảnh Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp, ta thấy một nụ cười hiền hậu, ánh mắt bao dung như đang thấu hiểu mọi nỗi đau khổ của đoàn con cái. Ngài không chỉ là một linh mục – ngài là biểu tượng sống động của tình yêu hy sinh.

Người ta kể cho nhau nghe về tấm gương của Cha: vị linh mục đã tình nguyện chết thay cho giáo dân trong những năm tháng khó khăn nhất. Chính tinh thần ấy đã biến Tắc Sậy thành một “trung tâm của lòng thương xót”, nơi ranh giới tôn giáo, địa vị xã hội, giàu nghèo dường như tan biến. Tại đây, chỉ còn lại những tâm hồn đang khao khát được yêu thương, được tha thứ, được chữa lành.

3. Gẫm Lời Chúa: Cuộc đối thoại giữa lòng người và lòng Cha

Giữa Thánh lễ rạng sáng, khi lời Tin Mừng về Dụ ngôn Người cha nhân hậu (Lc 15,11-32) vang lên, cả nhà thờ như chìm trong sự im lặng thiêng liêng. Dưới bóng che chở của Cha Diệp, bài học về sự trở về trở nên sống động hơn bao giờ hết.

  • Từ hình bóng “Người con thứ” trong mỗi chúng ta Nhìn dòng người đông đúc quỳ trước mộ Cha, tôi chợt thấy chính mình và rất nhiều người khác trong hình ảnh người con thứ. Chúng ta từng muốn tách khỏi vòng tay Thiên Chúa để theo đuổi “tự do tự tại”: • Sự kiêu ngạo: Muốn tự lập, sống theo ý riêng mà bỏ qua chuẩn mực đạo đức. • Kết cục bi thảm: Sau những cuộc vui chóng vánh, ta nhận ra mình đang “ăn vỏ muồng muồng của heo” – biểu tượng của sự mục nát tâm hồn, đánh mất nhân phẩm.

    Đứng trước mộ Cha Diệp, chúng ta nhận ra mình đã từng hoang đàng như thế. Nhưng thật hạnh phúc, vì Người Cha trên trời vẫn đứng đó, chờ đợi ở cửa nhà để ôm chầm lấy đứa con lấm lem bùn đất.

  • Đến sự thức tỉnh trước “Người anh cả” Tin Mừng hôm nay còn cảnh tỉnh về một thái độ khác: Người anh cả – người giữ đạo sốt sắng nhưng lòng đầy ích kỷ. Có bao giờ chúng ta đi hành hương, cầu nguyện nhiệt thành, nhưng lại: • Phân bì với những người “tội lỗi” hơn mình nhưng lại được Chúa thương xót ban ơn. • Giữ lòng thù hận, không chịu tha thứ cho anh em, dù đang đứng trong nhà của Cha.

    Lời Chúa nhắc nhở: “Em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy”. Chuyến hành hương về với Cha Diệp sẽ mất ý nghĩa nếu chúng ta trở về với một trái tim vẫn còn đóng kín trước nỗi đau của người khác.

4. Người Cha: Biểu tượng tuyệt đối của Lòng Thương Xót

Trung tâm của dụ ngôn và cũng là trung tâm của niềm tin tại Tắc Sậy chính là hình ảnh Người Cha. Một người cha không cần lời giải thích, không nhắc lại quá khứ lỗi lầm, chỉ biết vui mừng khôn xiết khi thấy con mình trở về.

Thiên Chúa của chúng ta là như thế. Và Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp, trong tư cách người tôi tớ trung tín của Chúa, đã thể hiện trọn vẹn tinh thần ấy. Ngài đón nhận tất cả: người giàu, người nghèo, người thánh thiện lẫn kẻ tội lỗi. Ai đến với ngài cũng được “tiệc ăn mừng”, cũng được “phục hồi quyền thừa tự” qua những ơn lành hồn xác mà ngài chuyển cầu.

5. Lời kết: Trở về với một tâm thế mới

Khi ánh mặt trời bắt đầu ló rạng trên cánh đồng Bạc Liêu, rời khỏi Trung tâm Hành hương Cha Diệp, trong lòng mỗi người chắc hẳn đã có những biến chuyển âm thầm nhưng sâu sắc.

Tôi hôm nay là ai?

  • Tôi xin là đứa con thứ, can đảm nhìn nhận những lầm lỗi để quay về.
  • Tôi xin rũ bỏ hình ảnh người anh cả ích kỷ, để biết mở lòng đón nhận và tha thứ cho anh em mình.

Lạy Thiên Chúa, qua sự chuyển cầu của Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp, xin cho chúng con hiểu rằng: Cuộc đời này là một chuyến hành hương dài để trở về với Cha trên trời. Xin cho đôi chân chúng con đừng mỏi mệt, và trái tim chúng con luôn rực cháy lửa yêu thương – như cách Cha Diệp đã yêu cho đến hơi thở cuối cùng.

Cảm tạ Cha vì một buổi sáng thứ Bảy đầy hồng ân, trước ngày giỗ ngài. Cảm tạ vì Tắc Sậy vẫn mãi là nơi lòng thương xót Chúa chạm đến và chữa lành từng tâm hồn.

Lạy Cha Diệp, xin cầu bầu cho chúng con.

✝ Bài viết liên quan