Món quà tặng Ba Mẹ: Hành trình hành hương Tắc Sậy kỷ niệm 51 năm ngày cưới
Tôi là một người con, và hôm nay tôi muốn viết những dòng tâm tình này trên chính trang cá nhân của mình – nơi chỉ dành cho những kỷ niệm th...
📅 Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026
✎ hhhhj
Tôi là một người con, và hôm nay tôi muốn viết những dòng tâm tình này trên chính trang cá nhân của mình – nơi chỉ dành cho những kỷ niệm thật gần gũi, thật chân thành. Không phải để khoe khoang, mà để ghi lại món quà mà tôi tự tay chuẩn bị cho Ba Mẹ nhân kỷ niệm 51 năm ngày cưới – món quà không phải vàng bạc, kim cương, mà là một hành trình hành hương về Nhà thờ Tắc Sậy, nơi tên tuổi Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp vẫn còn vang vọng qua bao thế hệ.
Khởi nguồn từ lòng hiếu thảo
51 năm. Một con số khiến tôi ngồi thừ người hồi lâu. Năm mươi mốt năm – gần như cả một đời người – Ba Mẹ đã nắm tay nhau qua bao thăng trầm. Từ những ngày tháng khó khăn ở miền Tây sông nước, đến lúc con cái lớn khôn, lập gia đình, rồi giờ đây là những năm tháng tóc bạc da mồi. Tình yêu của Ba Mẹ không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng bền chặt đến lạ. Tôi nhớ mỗi lần nhìn Ba lặng lẽ cầm tay Mẹ khi đi chợ, hay Mẹ khẽ lau mồ hôi trán cho Ba khi ông làm vườn, tim tôi lại rung lên một cảm giác vừa ấm áp vừa day dứt.
Rồi một buổi chiều, ý nghĩ ấy tự nhiên ùa đến, không báo trước: “Mình phải đưa Ba Mẹ đi Tắc Sậy!” Không phải du lịch, không phải nghỉ dưỡng sang chảnh. Là hành hương. Là dâng lên Cha Diệp – vị linh mục thánh thiện đã để lại bao phép lạ cho người dân Nam Bộ – lời cầu nguyện chân thành nhất của người con. Tôi muốn món quà này trở thành “Đám cưới Vàng” thật sự: không chỉ kỷ niệm quá khứ, mà còn xin Cha ban thêm bình an cho tương lai. Quyết tâm ấy cháy bỏng đến mức chỉ sau vài ngày, cả nhà đã lên kế hoạch. Tôi biết, đây không phải ý nghĩ thoáng qua. Đây là lòng hiếu thảo mà Chúa đã gieo vào tim tôi từ thuở nhỏ.
Hành trình đồng hành – những giây phút quý giá trên đường
Chuyến xe khởi hành từ sớm. Ba ngồi cạnh cửa sổ, Mẹ ngồi bên trong, hai bàn tay vẫn đan chặt như thuở mới yêu. Tôi ngồi hàng ghế sau, lặng lẽ quan sát. Ba thì loay hoay lấy chai nước ra, vặn nắp đưa cho Mẹ: “Uống đi, kẻo khát.” Mẹ thì khẽ chỉnh lại khăn choàng cho Ba: “Lạnh không ông? Đừng để gió lùa vào cổ.” Những cử chỉ nhỏ bé ấy, sau 51 năm, vẫn ngọt ngào đến nao lòng.
Cả chuyến đi, hai ông bà không ngủ nhiều. Ba kể chuyện xưa, Mẹ cười khúc khích như thiếu nữ. Tôi nhìn mà nước mắt chực trào. Nửa thế kỷ bên nhau, bao biến cố đã qua: chiến tranh, nghèo khó, bệnh tật, con cái trưởng thành… mà họ vẫn bình an, vẫn yêu thương, vẫn chăm sóc lẫn nhau từng li từng tí. Hạnh phúc lớn nhất của tôi lúc ấy không phải đến được Tắc Sậy, mà chính là được chứng kiến Ba Mẹ vẫn còn nguyên vẹn bên nhau trên hành trình này. Đó mới là phép lạ lớn nhất mà Chúa đã ban cho gia đình chúng tôi.
Khoảnh khắc linh thiêng tại Nhà thờ Tắc Sậy
Khi xe dừng trước Nhà thờ Tắc Sậy, không khí linh thiêng bao trùm lấy mọi người. Ngôi thánh đường cao vút với cây thánh giá lớn giữa cung thánh, tượng Đức Mẹ La Vang dịu dàng bên cạnh, và đặc biệt là phần mộ Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp – nơi bao người từ khắp nơi đổ về để xin ơn. Không gian ấy khiến lòng người trở nên nhỏ bé và khiêm hạ.
Chúng tôi – cả gia đình – bước vào. Ba Mẹ đi chậm rãi, tay trong tay. Tôi thấy Ba quỳ xuống trước mộ Cha, đôi vai run run. Mẹ thì đứng bên, mắt nhắm lại, môi khẽ mấp máy cầu nguyện. Hai bó hoa tươi mà chúng tôi mang theo được đặt ngay ngắn. Tôi cũng quỳ xuống, nước mắt lăn dài. Lúc ấy, trong lòng tôi chỉ có một lời nguyện duy nhất, dù trước Cha Diệp tôi đã gửi gắm bao điều khác: sức khỏe cho anh chị em, công việc thuận lợi cho con cháu, bình an cho cả dòng họ… Nhưng quan trọng số 1, mãi mãi số 1, vẫn là Ba Mẹ.
“Cha kính mến, con xin Cha ban sức khỏe dồi dào cho Ba con và Mẹ con. Xin cho hai ông bà sống bình an, hạnh phúc bên nhau, yêu thương, trân trọng và chăm sóc lẫn nhau cho đến hơi thở cuối cùng. Xin Cha giữ gìn đôi bàn tay đã nắm chặt 51 năm nay đừng bao giờ buông rời.”
Tôi phó dâng tất cả. Không cần phép lạ lớn lao. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, Ba Mẹ vẫn còn cười với nhau là đủ.
Niềm tin – “Có xin là sẽ được”
Từ nhỏ, tôi đã được Ba Mẹ dạy rằng: “Có xin là sẽ được.” Không phải kiểu xin cho có, mà là xin với lòng tin tuyệt đối vào sự Quan Phòng của Chúa và lời chuyển cầu của Cha Diệp. Hành trình lần này càng củng cố niềm tin ấy trong tôi. Bình an không chỉ đến từ những phép lạ hiển linh, mà còn từ chính hành trình: từ việc cả nhà cùng nhau lên đường, cùng nhau cầu nguyện, cùng nhau ôm nhau sau những lời tạ ơn.
Cha Diệp dạy chúng ta rằng đức tin không phải là chờ đợi thần kỳ, mà là sống sao cho xứng đáng với những gì Chúa đã ban. Và hôm nay, món quà lớn nhất tôi nhận được chính là được nhìn thấy Ba Mẹ vẫn khỏe mạnh, vẫn mỉm cười, vẫn là chỗ dựa cho nhau. Đó là phép lạ thầm lặng mà Chúa đang thực hiện từng ngày qua đôi bàn tay run run của hai ông bà.
Lời chúc bình an và lời hứa của người con
Kết thúc chuyến hành hương, tôi chỉ muốn gửi đến tất cả mọi người một lời chân thành nhất: “Cầu được ước thấy.” Dù bạn đang xin điều gì – sức khỏe, công việc, tình yêu hay bình an gia đình – hãy cứ đến với Cha Diệp bằng trái tim thành thật. Ngài sẽ nghe.
Còn với riêng Ba Mẹ, con xin hứa: Con sẽ tiếp tục yêu thương và trân trọng từng giây phút bên cạnh hai người. Con sẽ không để những bộn bề cuộc sống làm con quên mất rằng, món quà quý giá nhất trên đời này chính là được gọi “Ba” và “Mẹ” mỗi ngày. Con sẽ đưa hai người đi hành hương nhiều hơn nữa, không chỉ Tắc Sậy, mà còn nhiều nơi khác, để lòng chúng ta luôn gần Chúa hơn.
Cảm ơn Cha Diệp đã nhận lời. Cảm ơn Chúa đã ban cho con Ba Mẹ tuyệt vời nhất. Cảm ơn Ba Mẹ đã dạy con bài học yêu thương bền bỉ nhất qua 51 năm trường.
Bình an cho tất cả chúng ta. Cầu được, ước thấy. Có xin là sẽ được.
Con yêu Ba Mẹ nhiều lắm. – Người con của Ba Mẹ
FB: Ngoc Dien Nguyen
✝ Bài viết liên quan


